Cậu bé chăn trâu là tiền thân của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni? Năm trăm người nguyện bái cậu bé làm Thầy

Cậu bé chăn trâu là tiền thân của Đức Phật Thích Ca Mâu Ni? Năm trăm người nguyện bái cậu bé làm Thầy (Nguồn: Soundofhope)

Thuở xưa có một vị tăng ni tu hành tinh tấn, giữ gìn giới luật. Vị tăng ni sống trong tịnh xá, ngày ngày tụng niệm kinh thư, tam thiền đả tọa, ai nghe được tiếng tụng kinh đều thấy vô cùng phấn khởi.

Một ngày, có một cậu bé bảy tuổi đang chăn trâu ngoài thành, vì nghe thấy tiếng tụng kinh của vị tăng ni nên đã lần theo âm thanh tìm đến tu viện.

Dù tuổi còn nhỏ nhưng cậu bé rất thông minh, vừa nghe kinh văn đã diễn giải được đại ý, vì vậy cậu cảm thấy vô cùng phấn khởi.

Mặc dù chỉ nghe được kinh văn một cách ngẫu nhiên, nhưng cậu bé đã có thể tự nhiên đặt câu hỏi về ý nghĩa của kinh sách với vị tăng ni.

Vị tăng ni trả lời theo những gì mình ngộ được, nhưng cậu bé không hài lòng và thậm chí còn giải thích ý nghĩa của kinh sách cho vị tăng ni. Ví dụ, cậu bé nói đoạn này nói về ý nghĩa này, đoạn khác nói về ý nghĩa khác, và rằng vị tăng ni ngộ chưa được đúng.

Nghe xong, vị tăng ni không khỏi ngưỡng mộ và nói: “Thật là tuyệt vời! Ý nghĩa kinh sách mà cậu giảng giải, tôi chưa từng nghe qua bao giờ. Cậu bé chăn trâu, cậu thật sự có trí huệ, không phải người tầm thường!”

Sau khi giảng giải kinh sách, cậu bé rời đi và tiếp tục chăn trâu (Nguồn: Soundofhope)

Sau khi giảng giải kinh sách, cậu bé rời đi và tiếp tục chăn trâu. Khi đó, cậu phát hiện đàn trâu đã lạc mất, có con chạy vào trong núi. Cậu theo dấu chân trâu để tìm những con bị lạc nhưng không may gặp con hổ dữ, kết cục đành phải bỏ mạng tại đây. Thật là đáng tiếc!

Kỳ lạ là ngay sau khi nguyên thần rời khỏi nhục thân, cậu bé đã chuyển sinh vào làm con trai của nhất đại phu nhân thuộc gia đình trưởng giả. Nhờ mang thai cậu bé, vị phu nhân có thể giảng giải kinh Phật từ sáng đến tối, không hề ngừng nghỉ.

Truy nhiên gia đình trưởng giả này thường không tin vào tôn giáo. Thấy đệ nhất phu nhân suốt ngày nói chuyện một mình kỳ lạ, họ tỏ ra kỳ thị và cho rằng phu nhân đang nói dối hoặc bị ma ám. Vì vậy, họ đã đi xem bói toán khắp nơi để tìm hiểu rốt cuộc chuyện này là điềm lành hay điềm dữ, liệu đó có phải là do trời phạt hay không, hay chỉ là do ma quỷ đang gây ra? Thật đáng tiếc là khả năng của những người bói toán không cao, vì vậy không ai có thể biết được đây là điềm tốt hay xấu. Chính vì lẽ này mà gia đình trưởng giả phải sống trong sự hoảng loạn và bất an.

Một ngày nọ, vị tăng ni đã vào thành khất thực và đi ngang qua ngôi nhà của vị trưởng giả. Nghe thấy tiếng tụng kinh trong trẻo, vị tăng ni cảm thấy vui mừng. Anh hỏi vị trưởng giả: “Xin hỏi, ai đang trong nhà mà lại giảng giải kinh Phật thâm sâu đến vậy? Thanh âm vô cùng mỹ diệu.”

Vị trưởng giả oán giận trả lời: “Ồ, anh không biết sao, phu nhân nhà tôi mắc phải căn bệnh quái ác không lý giải được, nói chuyện luyên thuyên từ sáng đến tối, ai khuyên cũng không ngừng được.”

Vị tăng ni vui mừng nói với ông: “Đây không phải là bệnh ma quỷ, vợ ông đang thuyết về kinh sách, đó toàn là những loại kinh văn cao thâm. Có thể, đứa bé trong bụng vợ ông chính là đệ tử của Đức Phật đấy!”

Nghe những lời này, vị trưởng giả cảm thấy có vẻ hợp lý, nỗi bất an trong lòng cũng dường như tan biến. Vốn dĩ ông không tin vào tôn giáo, thế nhưng lần này ông lại nồng nhiệt mời vị tăng ni ở lại và sẵn lòng chuẩn bị cơm chay để cúng dường nhà sư.

Sau khi vợ ông mang thai đủ tháng, phu nhân hạ sinh một đứa bé trai kháu khỉnh. Thật kỳ diệu, đứa bé vừa được sinh ra liền có thể khoanh tay quỳ gối và giảng một đoạn kinh dài. Vị phu nhân cũng trở lại trạng thái ban đầu, ký ức về những chuyện xảy ra ở giai đoạn mang thai đều không còn nữa.

Một ngày nọ, vị trưởng giả mời rất nhiều tăng ni đến nhà để nghe con trai của ông tụng kinh. Mặc dù đứa bé không thể đứng vững nhưng lại có thể tụng kinh một cách rành mạch. Những tăng ni có mặt tại đây cũng nhân cơ hội này để quan sát nhân quả kiếp trước của cậu bé.

Vị trưởng giả hỏi các tăng ni: “Xin hỏi các vị, đứa bé nhà tôi rốt cuộc có lai lịch như thế nào?”

Các tăng ni trả lời: “Cậu ấy là đệ tử của Đức Phật. Xin ông đừng hoang mang nghi ngờ mà hãy nuôi dưỡng đứa bé cẩn thận. Khi lớn lên, đứa trẻ này chắc chắn sẽ trở thành Sư Tôn của chúng sinh, chúng tôi sẽ tiếp nhận những điều giáo hóa từ Ngài.”

Mỗi khi đi đến đâu, cậu bé cũng đều giảng giải kinh Phật và hóa độ cho mọi người (Nguồn: Soundofhope)

Khi lên bảy tuổi, cậu bé đã hiểu về ý nghĩa của Phật Pháp, có trí huệ vượt trội và có thể hóa độ chúng sinh. Tất cả các tăng ni đều sẵn lòng theo cậu bé để học tập. Nếu nhìn thấy những điều ngộ nhận hoặc thiếu sót trong kinh sách, cậu bé có thể sửa đổi hoặc bổ sung những ghi chép đó. Mỗi khi đi đến đâu, cậu bé cũng đều giảng giải kinh Phật và hóa độ cho mọi người.

Điều này đã trở thành một bối cảnh thú vị. Nhà của vị trưởng giả là nơi tụ họp của hàng trăm người, từ lớn đến nhỏ, tất cả đều học Phật Pháp cùng với cậu bé. Dù là ở các thị trấn nhỏ hay thành phố đông đúc, chúng đều trở thành nơi cậu bé truyền thụ Phật Pháp cho mọi người.

Sau khi nghe cậu bé giảng giải, ai cũng đều phát tâm cùng học Phật Pháp. Hàng trăm người đã nguyện ý làm đệ tử và xem cậu bé là Sư Tôn của mình.

Sau này, khi nói về mối nhân duyên của cậu bé chăn trâu và vị tăng ni, Đức Phật đã nói với A Nan: “Đứa trẻ chính là tiền kiếp của ta, còn vị tăng ni lúc đó chính là Phật Ca Diếp.”

Lan Chi biên dịch

Nguồn: Soundofhope (Bạch Y)

Xem thêm

Rate this post